Friday, 19 September 2008

Thursday, 4 September 2008

Yêu và tạm biệt

Sáng sớm mai đã đi rồi, chỉ còn 5 tiếng nữa được ở nhà. Lên giường đi ngủ mà chẳng tài nào ngủ được, chỉ thấy lòng quặn đau, rồi nước mắt trào ra. Thế là sắp đi thật rồi, 4 tháng cơ đấy.

Chuyển đến con phố này được gần 1 năm. Suốt quãng thời gian đó, cuộc sống thật hời hợt, chỉ mong ngày qua thật nhanh, thật nhanh. Có những buổi chiều tà, từ cửa sổ phòng học nhìn ra ngoài, thầy con phố bình lặng yên ắng. Dường như thời gian đọng lại, chỉ có ta với khoảng không gian nhàn nhạt vô cảm. Những ngày ấy, căn nhà, góc phố là nơi che dấu cho hình hài nhỏ bé lẩn trốn hiện thực. Không gian mang một nét ảm đạm trầm buồn, để thời gian cứ nhẹ nhàng ve vuốt tâm hồn với tiếng nhạc dịu êm.

Rồi một ngày phải đi xa, hoàn toàn không có cảm giác. Chỉ khao khát sẽ thấy một cuộc sống mới.

Ba ngày, đủ để nhận ra, không nơi nào bằng gia đình. Vội vã trở về nhà, lao vào vòng tay của mẹ. Nằm vật lên giường, cái giường của mình. Nhận ra, trên thế giới này không có cái giường nào có thể thoải mái như giường của chính mình. Một phần nỗi đau đã vơi đi trong những ngày xa nhà, tâm hồn tràn ngập hạnh phúc và ấm áp. Đã cười thật tươi, đã nói thật nhiều, đã có biết bao kỉ niệm vui. Lần đầu tiên nhìn ra đường, thấy con phố thật vui. Các bác hàng xóm đang đi bộ thể dục, nói chuyện, bàn tán, và cười, hỏi thăm mình. Phát hiện ra, bác ở nhà đối diện, bác Hòe, có cái bồn hoa bé xíu trước cửa nhưng rất thích trồng cây to vào đấy :)). Bác vừa trồng thêm một cây bưởi to vật vã vào cái bồn bé xíu ấy. Mẹ nói nó sắp thành củi đốt, mình cũng nghi nghi. Nhưng ngày nào bác cũng đứng hàng giờ ngắm nghía cây bưởi, chắc là sợ nó đổ :)). Tối qua mấy đứa con nít đã chọc mất bưởi trên cây nhà bác và quả đu đủ trên cây đu đủ nhà mình :)). Hay nhất là tuần cuối tháng, mình nằng nặc đòi nướng mực. Thế là bố nướng, rồi mời 2 bác hàng xóm sang uống bia. Thật là vui. Tối đến, mình đi bộ thể dục với bác Oanh hàng xóm. Hai bác cháu luôn có những tràng cười bất tận.

Và với bố mẹ nữa, chưa bao giờ thấy yêu bố mẹ như những ngày này. Mẹ thì chăm chút cho mình từng li từng tí. Ngày nấu cho mình ăn 4 bữa cơ nhá. Mình sắp đi, mẹ làm ruốc này, thịt bò kho này, bỏ vào 2 cái lọ cho đem đi :">. Hôm làm ruốc, bác hàng xóm cũng sang. Mình lon ton ra xem bác với mẹ làm, rồi cũng đòi giã thịt, xáo ruôc :">. Nấu ăn cũng không đáng ghét lắm nhỉ :)). Còn bố thì vui tính khỏi nói, ngày nào 2 bố con cũng đàm đạo (tranh luận) chí chóe :)). Hôm nay, bố chuẩn bị cho mình rất nhiều thuốc: thuốc cảm này, thuốc ho, thuốc bổ, thuốc đau bụng=)), thuốc mắt... Còn cẩn thận bỏ vào 1 cái hộp, viết cách dùng thuốc lên 1 tờ giấy rồi dán vào nắp hộp :">. Con yêu bố mẹ lắm.

Phòng ngủ nhỏ nhỏ, chỉ có 1 cái giường và 1 cái tủ quần áo. Cả phòng học và phòng ngủ đều bừa bộn, kinh dị :)). Mặc dù rất đơn xơ, nhưng yêu lắm. Không nơi nào thoải mái và ấm áp hơn nhà mình.

Sắp đi rồi. Lần này đi thì không trốn về được nữa, lịch học đã có rồi. Mà học vào tối thứ 7, ko về nhà được cho đến tận Tết :((. Lần này đi, khi trở về sẽ không được gặp bác hàng xóm nữa. Bác sắp chuyển đi rồi. Ai sẽ đi bộ với mình vào những đêm mùa hè đây. Hai bác là những người vui tính nhất mà mình từng biết. Sáng sớm đi ngang qua, đã thấy tiếng cười giòn tan của bác Oanh. Con Rec, cún cưng nhà các bác, nhí nhảnh lắm. Nó chẳng cắn ai bao giờ nhưng rất thích chạy nhảy loạn lên để hù mình. Hôm mình về, nó cũng chạy sang sủa ầm lên rồi chạy vòng quanh nhà, làm mọi người lăn ra cười. Sắp không còn được gặp bác Oanh, bác Chức và Rec nữa rồi :((.

Tối nay lại khóc nức nở, 2 ngày nay nhiều nước mắt quá. Một năm qua, mình tưởng mình vô cảm rồi cơ đấy :)). Còn vài tiếng nữa thôi, cố gắng thức. 4h mama và bác Oanh sẽ đi chùa. Mình mà ngủ thì sẽ không được gặp 2 người :((. Phải cố mà thức, thức để ôm mama với bác Oanh trước khi đi chứ. Thể nào con Rec lại cũng chạy sang hù mình. Lần này kiểu gì cũng la toáng lên rồi bỏ chạy =))

Nơi này, còn lưu giữ kỉ niệm của 1 đôi mắt nhìn xuyên suốt tâm hồn, một bàn tay lạnh mà không lạnh, một nụ cười như mùa thu tỏa nắng, một tâm hồn chưa bao giờ hiểu được...

Yêu quá. Thành phố nhỏ bé yêu dấu, chờ tớ về nhé ;)

Tuesday, 2 September 2008

Mẹ






Hôm nay con đã sai rồi. Con xin lỗi mẹ. Con thật vô tâm, thật tàn nhẫn. Chỉ vì những bực dọc vì chuyện của bạn con mà con nói những lời thiếu suy nghĩ với mẹ. Khi nghe thấy sự thất vọng trong giọng nói của mẹ, con đã rất ân hận. Sau hơn nửa năm, con lại rơi nước mắt. Những giọt nước mắt ân hận, vì con biết sẽ không thể hàn gắn được những vết thương mà con gây ra cho mẹ.

Hơn nửa năm nay, con ốm suốt, ngày nào con cũng bỏ bữa. Mẹ lo cho con, ngày nào mẹ cũng nấu món mới. Con đã ngạc nhiên vì không hiểu tạo sao người ta có thể nghĩ ra nhiều món ăn đến thế. Thế mà con vẫn bỏ bữa. Mẹ vẫn không ngừng cố gắng vì con.

Con thi cử thất bại, mẹ nói rằng mẹ rất tin lần sau con sẽ làm tốt hơn, chỉ cần con tin và cố gắng. Lần đầu tiên mẹ cho con đi chơi đêm.

Ngày đầu tiên con xa nhà, cách 1 tiếng mẹ lại bắt bố gọi điện hỏi xem con đang làm gì. Ngày nào mẹ cũng gọi điện nhắc con uống thuốc. Mẹ hỏi con có nhớ mẹ không, và mẹ rất tự hào, hạnh phúc với câu trả lời "cóa" tức cười của con. Những ngày xa nhà, con mới hiểu hạnh phúc trong vòng tay mẹ. Con nhớ mẹ nhiều lắm.

2 tuần con về nhà, ngày nào mẹ cũng bắt con uống thuốc bổ, ngày nào cũng xem cân sức khỏe, ngày nào cũng lại đổi món liên tục để con ăn cho được nhiều. Con lúc nào cũng nhõng nhẽo.

Còn 2 ngày nữa là con đi. Đêm qua mẹ không ngủ được, mẹ lên phòng ngủ với con. Con ôm mẹ, nhưng con không thích ngủ chung nên mẹ lại xuống nhà.

Mẹ chuẩn bị làm ruốc cho con mang đi. Mẹ hào hứng lắm, mẹ hạnh phúc vì nghĩ ngay cả khi xa nhà con vẫn ăn thức ăn do mẹ làm. Thế mà hôm nay, vì 1 chút bực bội, con cáu kỉnh, con bảo mẹ không phải làm ruốc nữa. Con đâu có biết, con vừa hắt nước lạnh vào mẹ. Con hối hận lắm. Tại sao lúc nào con cũng vô tâm thế nhỉ. Tại sao mẹ hi sinh cho con nhiều đến thế, mẹ yêu con đến thế, mẹ lo lắng cho con đến thế mà con lại đối xử với mẹ thật tàn nhẫn. Trưa nay, con vừa nằm vừa khóc, và con biết mẹ cũng chẳng ngủ nổi. Con xin lỗi, giá mà con có đủ dũng cảm để nói lời này với mẹ. Con yêu mẹ lắm, con sẽ không như thế nữa. Mẹ ơi, mẹ đừng buồn vì con, con sẽ sống cho xứng đáng với những gì mẹ dành cho con

Chiều nay con sẽ làm ruốc cùng mẹ, mẹ nhé.

Monday, 1 September 2008

Què :))




Dạo này mình lượn lờ nhiều. Đi dép tổ ong mới xì-tin cơ =)). Mà đi dép tổ ong thì bị nhựa nó cứa vào chân, chà chà xát xát suốt 1 tiếng đồng hồ đi bộ mỗi tối. Đầu tiên, ngón chân cái bên trái sưng lên đo đỏ. Đến hôm kia nó bật ra máu :">. Còn hôm nay đến lượt ngón chân cái bên phải, nó xịn hơn, bỏ hẳn bước sưng đỏ để bật ra máu luôn :)). Thành thật mà nói là mỗi ngón chỉ đo đỏ 1 tí, máu me 1 tí, còn cái tai tồ "Què" là phép cường điệu =)).

Ngày mai là 2/9, ngày này mọi năm luôn bận rộn. Đầu tiên là mua hoa sen đến thắp hương cho ông ngoại, và thăm bà. Tối đến khu tưởng niệm bác Hồ. Năm nay sẽ đi với bác hàng xóm và tăm tre.

Ngày này năm ngoái có kẻ tỏ tình ngay giữa khu tưởng niệm Bác =)). Chắc giờ có gf rồi :-p, dù sao lần đó là lãng mạn nhất trong số những lời tỏ tình ta được nhận 8-> :"> =))