Bỗng nhiên thấy mình thật vô tâm, mãi hôm nay mới nhận ra tóc bố đã bạc hết một bên. Ngày trước, mình không thích bố nhuộm tóc. Nhưng nhìn mái tóc bạc ấy, có cái gì xót xa, hối hận. Nước mắt muốn trào ra.
Ấm áp, hạnh phúc và an toàn, đó là “Gia đình”. Nhưng mọi người trong gia đình mình lại làm tổn thương lẫn nhau. Đã có lúc tưởng sẽ tan vỡ, nhưng vẫn có một sợi dây vô hình giữ mọi người lại. Đó là điều kì diệu của “gia đình”. Nhưng nó chỉ “giữ” được thôi chứ không khiến mọi người lại gần bên nhau. Và hình như sự níu kéo này làm mọi người càng đau khổ hơn. Bởi vì có những khoảng thời gian mà ngày nào mẹ cũng khóc. Có những lần học bài mà nước mắt thấm đẫm trang giấy. Có những đêm cả nhà không ai ngủ được, chỉ chờ đợi một tiếng kéo cửa hay một tiếng chuông điện thoại. Có những ngày lâu thật lâu không thấy bố ở nhà…
Năm tháng qua đi, tuổi thơ là một chuỗi những ngày đầy nước mắt. Nhưng hình như ông trời cũng thương, cho một trí nhớ thật kém cỏi. Thế nên chỉ thấy những vết thương trong lòng mà không nhớ nổi vì sao. Nhưng cảm giác đau thì vẫn cứ rõ ràng hơn, nhiều hơn theo từng ngày, từng ngày ta lớn lên. Đã không còn là cô bé lớp 5 vui vẻ hồn nhiên nữa, vì 6 năm đã trôi qua. Sáu năm làm tất cả tổn thương, làm trái tim ta lạnh tanh, làm tâm hồn trở nên kì lạ, khó hiểu.
Rất lâu rồi cả nhà mới cùng ăn một bữa cơm vui vẻ. Hạnh phúc thật hiếm hoi và vì thế mà rất đáng trân trọng. Bữa cơm ấy, như trở lại là đứa trẻ 10 tuổi. Cười, nói, vô tư và hạnh phúc. Ước gì nó cứ kéo dài, kéo dài, mãi mãi…
Những thất bại liên tục. Lại khóc. Mình thích khóc. Thích cảm giác những giọt nước mắt tuôn ra không cầm lại được như muốn cuốn trôi tất cả ưu tư phiền muộn. Muốn khóc thật thỏa thích, khóc thật to. Để khi lau giọt nước mặn, mắt sẽ trong hơn, mọi thứ sẽ sáng hơn, đẹp đẽ và sạch sẽ hơn.
17 tuổi, những rung động đầu đời. Đáng nhẽ sẽ thật đẹp, thật trong sáng, nhưng ai đó lại làm ta tổn thương. Tổn thương, nhưng không thể làm ta rơi nước mắt. Bởi cuộc sống còn nhiều điều đau khổ hơn. Và cũng vì với ta, cho dù thế nào, tình cảm ấy vẫn là điều trong sáng đẹp đẽ.
Một ngày thật dài, thật vui. Vui vì lần đầu tiên mình tự nguyện tham gia một họat động của trường. Vui vì lần đầu tiên mình dũng cảm và tự tin đến thế. Vui vì cuộc thi ấy đã khiến mình gặp được hai người bạn đặc biệt: Lex và Live. Cảm nhận được những tình cảm thật đặc biệt, những suy nghĩ thật mới mẻ, những ước mơ cao đẹp. Và nhìn cuộc sống tươi đẹp hơn.
Ngày mới lại đến rồi. Hôm nay sẽ thật đẹp và có nắng
A Moment to Remember – Min Seol, mình nghe bản nhạc này lần đầu tiên vào một ngày mùa thu, mưa lất phất nhẹ nhàng. Một ngày dễ chịu cực kì. Và bản nhạc cũng dễ chịu như thế. Nghe nhạc, nhớ lại cảm giác của mình ngày hôm ấy, một ngày yên bình. Đọc lại cái entry của ngày hôm ấy:
Đi học về thì trời không còn mưa nữa, nhưng cơn mưa phùn vẫn để lại cho ta một không gian trong lành và mát lạnh. Mình quyết định làm điều gì đó cho cái ngày chắc chắn sẽ rất tuyệt vời này . Làm gì được nhỉ Úm ba la và "Bà" . Đúng rồi, đi thăm bà thôi
Chiều lại về nhà. Thời tiết vẫn dễ chịu như thế. Những bản nhạc mình đang nghe cũng thật tuyệt vời như chính cái ngày hôm nay vậy. Ôi, hạnh phúc quá
Mình thay đổi rồi. Thay đổi rất nhiều .
Comments
(5 total)co can pot 1 bai hat ma nhieu the nay ko??????
Monday February 18, 2008 - 04:14pm (ICT)
kệ chứ :)). Lâu lâu mới nghe lại Rock. Dạt dào cảm xúc lắm :))
Monday February 18, 2008 - 04:21pm (ICT)
chừ mới bik chị iu của em thik nhạc ROCK đó ....;;)
Monday February 18, 2008 - 05:08pm (ICT)
hic hic, đụng phải chuyên văn hay sao ấy... rock cũng nghe đc, pianosolo cũng đc, guitar cũng đc => chắc hẳn là ng sành điệu. Cảm xúc dạt dào quá :)>-
dù bị cấm nhưng vẫn tiết kiệm đc 5,7 phút 1 ngày ONl :D My wife is computer, but my love is ... :D
Monday February 18, 2008 - 08:49pm (ICT)
@Sunflower : chị iu của em còn nhiều cái hay lắm ;))
@ Thọ: Hehe, thích Rock nên mình mới nghe Instrucmental & guitar =)). Vì nghe X Japan, mình mới biết đến bản guitar "Crucify My Love". Từ đó mới tìm hiểu về Guitar và Inst ;;)
Tuesday February 19, 2008 - 05:25pm (ICT)