Sunday, 27 April 2008

Midnight




Tỉnh dậy, giấc ngủ chập chờn trong 30ph...sợ... Sợ bóng tối, sợ một mình, sợ những giấc mơ...

Bật hết các công tắc đèn, đóng cửa sổ, nghe nhạc, đọc truyện cười... vẫn run... thèm có thêm người trong phòng...

Nói chuyện với anh Lam, cười được một chút, nhưng vẫn sợ. Không dám sign out, không dám tắt máy tính, sợ một mình...

Đang rất vui vẻ cơ mà, lúc nào cũng học, học, học... Càng học càng hứng thú, có gì để suy nghĩ nhỉ?

-Biết nguyên nhân của ngủ mơ chứ? ^^
-
-Cá heo không ngủ mơ ^^
-Vì nó vui vẻ chắc
-Ừ, nó không có chuyện gì để nghĩ
-Em cũng vui mà
-Em chỉ vui bên ngoài thôi. Quan trọng là tâm hồn. Em có thoải mái thanh thản ko? ^^
-....

-Ra đây, anh chỉ cho chỗ học ^^
-Học gì ạ?
-Học bình an
.....

12h44, giờ này thì không học bài được nữa. Không dám về phòng ngủ . Quyết tâm không nạp tiền điện thoại để không nhắn tin lúc học, nhưng giờ lại thèm nhắn tin cho bạn ... Bình thường 11h có người nhắn tin, gọi điện, nhưng không muốn nghe, không muốn trả lời... người ta ghét mình rồi... giờ lại thèm, thèm nghe giọng ai đó, ai cũng được, nghe một tiếng cười, nghe một câu chúc ngủ ngon . Bố mẹ ngủ cả rồi, bạn đang bận học... hình như vào giờ này thì chỉ còn mình với mình . Nhát thế, xấu hổ, lớp 12 rồi chứ có bé bỏng gì đâu . Đêm qua nhanh lên nào



Wednesday, 16 April 2008

Sunday, 13 April 2008

Hope




Hôm nay, con đã nhe răng cười suốt cả buổi tối. Con vui thật vì con không buồn. Nhưng đến cuối cùng, con lại muốn rơi nước mắt. Muốn khóc để biết con còn có cảm giác, còn có tình cảm.



Có người nói con như bây giờ là rất đúng, ý chí lắm, mạnh mẽ lắm. Nhưng con lại thấy giả dối. Con chẳng ý chí gì cả, chẳng mạnh mẽ gì cả, chỉ là con đã chai rồi, con vô cảm rồi. Con chứng kiến tất cả những gì xảy ra, chỉ thấy trống rỗng. Rồi con lại cười thật nhiều, cười thật nhiều và quên... Giờ con muốn khóc, muốn đau nhưng sao con vẫn cứ cười. Cười là hạnh phúc à? Không, thà khóc được còn hơn thế này, cứ như điên.



Con sắp điên rồi . Lý trí nói rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Và lý trí lại thắng



______________________________________________________________________



Edit: Tối qua lúc viết cái entry này tớ không được bình thường cho lắm. Giờ không sao nữa rồi.



Ngày Chủ nhật mưa, cả nhà ở nhà thật vui vẻ, tớ ngủ cho đến tận trưa . Tối qua dường như chẳng có chuyện gì cả . Bố mẹ dành thời gian cho tớ và quên cả những giận hờn. Tớ thích cảm giác này, được bố mẹ quan tâm, được mẹ ôm trong vòng tay. Ước gì nhà mình lúc nào cũng thế này . Sẽ được thôi, nhỉ















Sunday April 13, 2008 - 12:11am (ICT)


Friday, 4 April 2008

Có nên cắt tóc giống mấy bạn con trai không nhỉ? ^^




Tóc mình ngày xưa đẹp, dày, đen và dài . Bây giờ vẫn dài nhưng ... ko đẹp. Định cải tạo tí nhưng nghĩ lại, sắp thi rồi, có lẽ tốt hơn hết là cắt ngắn như mấy bạn con trai. Tiết kiệm được thời gian wash và chải .

Nhưng mà tiếc. Thích mái tóc dài, rất dài và tự nhiên của mình. Thích cảm giác mỗi khi ở nhà, tóc buông xuống hai vai, những sợi tóc trơn mát chạm vào da, gió thổi và tóc tung bay nhẹ nhàng (mới wash xong thì còn thơm thơm nữa kìa )... Thi thoảng còn tự ngắm mình trong gương, xoay xoay xem những lọn tóc tung tăng nhảy múa ...

Hôm nay là tròn một tuần. Live chia sẻ với mình, cho mình vài lời khuyên nhưng mình không có đủ dũng khí làm.

Cuối tuần rồi, xả hơi thôi. Nghe Steve Barakatt, những nốt nhạc vui tươi. Cứ để đấy, muốn ra sao thì ra. Mình đã chân thành và tin tưởng. Niềm tin là một điều kì diệu, và tin vào những điều kì diệu. Nhưng để có điều kì diệu thì phải hành động, mà mình thì không dám

Viết cái entry này để open blog, hehe

Tuesday, 1 April 2008

Power

Không được phép dừng lại, nếu mình dừng lại tất cả sẽ đổ vỡ: tương lai của chính mình và gia đình. Dù hôm nay đã xảy ra chuyện gì cũng không được khóc. Mọi gia đình đều có vấn đề của mình, người khác vượt qua được thì mình cũng vượt qua được. Dũng cảm lên. Học, phải học, chỉ còn 3 tháng nữa để thay đổi tất cả .

Anh đã làm mẹ khóc, làm bố nuốt nước mắt vào lòng. Còn em, em sẽ làm bố mẹ hạnh phúc và tự hào về em, về gia đình này !