Tuesday, 8 July 2008

Khoe ^o^

Hôm nay tớ đi phỏng vấn ở trung tâm FPT Aptech. Tớ phỏng vấn xuất sắc nhá, được đặc cách học bổng vượt khung, cao gấp đôi học bổng cao nhất nhá :">. Tớ sung sướng suốt cả ngày hôm nay, tức tốc phi về nhà khoe với bố mẹ.

Mặc dù không được nhiều lắm, tớ vẫn phải nộp thêm hơn 1000$ nhưng mà tớ rất là vui. Vui vì đây là lần đầu tiên tớ đi phỏng vấn nhá, vui vì tớ đã trả lời rất tốt nhá, vui vì tớ là người đầu tiên được nhận mức học bổng đó nhá. WOA, tớ giỏi quá, giỏi quá =)). Tự sướng tí :">. Vui quá, là lá la.

Nhưng suốt chặng đường về, tớ lại không vui, vì tớ lại nghĩ linh tinh... :">

Mưa to quá :">

Saturday, 5 July 2008

Kế hoạch Hè

1. Đà nẵng

2. Xếp hình

3. Sách

4. English, GMAT và Code để chuẩn bị nhập học FPT và FPT - Aptech

Wednesday, 25 June 2008

Happy Together




Hôm qua nghe con bạn mình kể 1 mình nó ra HN thuê nhà mà sốc. Đúng là mình được chăm sóc kĩ lưỡng quá, chả làm được cái trò gì, suốt ngày chỉ ăn với ngủ T___T. Sáng nay học tập bạn, dậy sớm học bài . Còn 5 ngày, cố lên nào

Happy Together phát nào


Monday, 23 June 2008

Entry for June 23, 2008




Có tiếng chuông cửa lúc nửa đêm và bố vội vã ra ngoài. Con biết chuyện gì đang xảy ra và con đang chờ...

Tàn nhẫn thật. Con căm ghét con người đó. Đêm nay, cả bố mẹ và con, sẽ cùng chờ... và hi vọng cứ tắt dần...

Nhiều năm đã qua nhưng vết thương cứ lớn thêm, sâu thêm và làm chúng ta tổn thương. Đêm nay lại có những giọt nước mắt...

Con đang nghe một giọng nói qua Skype, nói về những chuyện ở bên ngoài, nói về cuộc sống tươi đẹp, nói về những lý tưởng, những dự định và thấy trong đó niềm tin, hi vọng. Hai thế giới đang diễn ra. Đêm sẽ qua thôi, nhưng ngày mai sẽ thế nào? Có chắc sẽ tốt đẹp hơn không? Con cứ mãi mãi tự nói với mình là ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng tại sao chưa bao giờ như thế.

Có người kể truyện cổ tích cho nghe. Đêm sẽ qua nhanh...

Con thấy máu dưới sàn. Con lau, lau thật sạch. Nhưng cái mùi tanh tanh thì không hết.


Tuesday, 17 June 2008

Về nhà với mama :"

Tình hình là mới dứt áo ra đi chưa được 17 ngày nhưng hôm nay tớ đã quyết định sáng mai sẽ về nhà với mama. Nghĩ đến đây kể cũng hơi run. Nhưng sự thật vẫn cứ là sự thật và phải đối diện với nó. Cái blog này đánh dấu quãng thời gian kinh điển nhất trong đời tớ tính đến thời điểm này :)). Quãng thời gian tớ tự lừa mị mình bằng những lời lẽ ngọt ngào, những suy nghĩ và hi vọng. Hôm nay tớ mệt nhoài với những thứ ấy. Nói tóm lại tất cả những gì trong này hầu như là tớ lừa tớ, thế thôi. Chấm dứt.

2 đề Toán hay 2 bộ phim

20h:
"Vợ. Tối nay nhất định chiến hết 2 đề Toán nhớ!"
"Okie. Bắt tay chồng cái. Cố lên nào \:D/"

Tối nào cũng bắt đầu như thế. Tinh thần hứng khởi và 2 đứa hăm hở sắp đặt kế hoạch.

21h:
"Á!!!"
"Chi đá chồng?"
"Tử thần kí rồi vợ ơi" :D

2h15ph sáng ngày hôm sau:
"Hết phim"
"May thế. Cuối cùng cũng đi ngủ được :))"
"Ngày mai làm bù bài hôm nay nhá"
"Okie"

8h sáng bình minh :)).

Đấy là những ngày học hành cực nhọc vất vả cuả tớ :)). Online thì giảm thật, nhưng xem phim 4 tiếng, ngủ 8 tiếng :)). Kiểu này chắc đặt chỉ tiêu 15đ để học FPT thôi :((.

Mai chồng đi đàn đúm vơí bạn, vợ phải đi ăn cơm bụi lang thang 1 ngày :-<.





Friday, 13 June 2008

Ngày mai




Ngày mai, sẽ ra đi, sẽ thay đổi cuộc sống. Sẽ nhớ mẹ lắm, thương mẹ lắm, bà sẽ ở với mẹ. Con không trốn chạy mẹ nhỉ, con chỉ đang tìm giải pháp. Nếu cứ tiếp tục thế này, con sẽ điên mất. Chỉ còn 17 ngày, hoặc là mãi chôn vùi cuộc đời trong nỗi ám ảnh này, hoặc là sẽ đem hạnh phúc về. Sẽ đem hạnh phúc về chứ, bố mẹ đang chờ con mà :).

Ngày mai, sẽ đến nơi bình yên nhất trái đất. Nơi sẽ ngủ không mộng mị, không giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm...

Hôm nay đã gặp người muốn gặp, nhưng xa lạ. Vốn vẫn xa lạ thế mà :)). Ngồi 1 tiếng trong khuôn viên khu tưởng niệm Bác, 3 tiếng còn lại lang thang trên đường. Mưa nhỏ quá, chả bõ bèn gì, không thể ngăn cản ý chí khám phá đường mới. Kết quả là đi lạc :-p. 6h hơn mới về được đến nhà.

Ngày mai, sẽ không còn những tiếng thở dài...

Cố lên nào. Cười nào. Pi tồ đang dụ dỗ mình, CN cao điểm hơn nó thì nó bao chè =)). Phải cố để được ăn chè của bạn yêu chứ =)).

Cuối tháng ra HN, lúc đó chắc chắn phải đủ tự tin để bước vào cuộc chiến. Ngày mai sẽ khác :). Sẽ thường xuyên về thăm mẹ. Chỉ đi 17 ngày thôi. Chưa chi đã nhớ nhà rồi :-p.

Tạm biệt.