Monday, 18 May 2009

ĐIÊN

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

_____________________________________________________________

P/S: Entry viết lăng nhăng. Em xin lỗi thầy nhưng thầy lại dạy đúng vào cái ngày em đang ức chế. Huhu.

Wednesday, 13 May 2009

Entry cho những ngày đẹp nhất cuộc đời :x




Mặc dù chị chưa gặp các em, nhưng những ngày vừa qua, nhờ có các em mà chị đã sống thật ý nghĩa.

Có lẽ khi gặp các em chị sẽ sợ 1 chút, run 1 chút, nhưng hãy thông cảm cho chị nhé và đừng ghét chị. Chị sẽ cười thật tươi và chị em mình sẽ có một ngày thật hạnh phúc.

Mỗi ngày đi quyên góp cho "Thụy An điểm đến", mình cảm thấy thật vui. Không chỉ vì mình đang làm 1 việc tốt, mà hơn hết, mình gặp được nhiều bạn hơn, nói chuyện nhiều hơn và cười cũng thật nhiều. Cảm ơn các Aptechites của FAT2, các bạn thật tuyệt vời :x. Và cảm ơn các thầy, các chị Tư vấn viên ở trung tâm vì đã ủng hộ em. Ai bảo dân kĩ thuật khô khan nhỉ. Thử đến với FAT2, bạn sẽ cảm thấy tình yêu thương khắp nơi >:D<

Hôm nay ốm, người rã rời, nhưng chưa bao giờ trong lòng lại hân hoan hạnh phúc đến thế. Có lẽ là, làm cho người khác vui và hạnh phúc thì bản thân mình còn vui và hạnh phúc hơn thế.

Sau đợt này, mỗi tuần sẽ dành 1 ngày chơi cùng các em bé ở viện nhi. Đang training kĩ năng làm mẹ

Những ngày này, có những người luôn quan tâm, dõi theo mình và nhắc nhở mình. Em thật là may mắn

Xin lỗi sp Đức, đt đã ko làm tròn nhiệm vụ. Có lẽ 1 phần vì ko hứng thú. Hình như đt tìm thấy niềm vui của mình khi giúp đỡ người khác hơn là làm điều gì đó cho chính mình. Đt nhận việc chỉ vì lo sợ cho tương lai của mình, sợ sau này mình ko làm đc gì, nên ngay từ giờ có việc gì là vơ vào mình hết. Đt đã muốn bỏ rồi. Nhưng cảm ơn sp vì đã tin tưởng đt, đt sẽ cố gắng. Ngay sau tuần này, đt sẽ làm lại báo cáo.

Cảm ơn cuộc sống vì xung quanh mình có những người thật tuyệt vời . Mình đang được sống những ngày đẹp nhất cuộc đời

Saturday, 9 May 2009

I need a hug :(




Cái ôm rất có ích cho sức khoẻ. Nó giúp tăng cường hệ miễn dịch, chữa lành những nỗi thất vọng, giảm căng thẳng và mang lại một giấc ngủ ngon.

Nó tiếp thêm cho chúng ta một nguồn sinh lực mới, giúp con người trẻ lại và không hề gây ra bất cứ một tác dụng phụ nào. Cái ôm chính là một phương thuốc diệu kì.

Cái ôm luôn tự nhiên. Nó là một hợp chất hữu cơ ngọt ngào, không chứa bất cứ thành phần nhân tạo nào, không gây ô nhiễm, rất thân thiện với môi trường và hoàn toàn lành tính.

Cái ôm!

Cái ôm là một món quà lí tưởng, thích hợp cho mọi dịp, đem lại niềm vui cho cả người trao lẫn người nhận, chứng tỏ bạn luôn quan tâm đến người ấy. Không cần phải có một lớp giấy gói bóng láng, và dĩ nhiên, bạn có thể trao tặng lại cho người đã tặng mình.

Cái ôm gần như là hoàn hảo về mọi mặt. Nó không cần pin để rồi hết năng lượng, không lạm phát, không gây béo phì, không cần lương tháng, chống được trộm cướp và không phải tính thuế.

Cái ôm là một nguồn lực không được sử dụng đúng mức nhưng lại có nhiều sức mạnh kì diệu. Khi chúng ta mở rộng trái tim và vòng tay của mình cũng chính là lúc chúng ta động viên người khác cũng làm như vậy.

Hãy nghĩ đến những người bạn thân, những người bạn trong cuộc đời mình. Bạn có điều gì muốn nói với họ? Bạn có muốn chia sẻ vòng tay của mình cho họ? Hay là bạn đang chờ đợi và hy vọng người ấy sẽ chủ động điều đó?

Đừng chờ đợi! Hãy là người khởi đầu, bạn nhé!

Vậy nên: Chúng ta cần 4 cái ôm mỗi ngày để có thể tồn tại, 8 cái ôm mỗi ngày để duy trì cuộc sống, và 12 cái ôm mỗi ngày để có thể lớn lên.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~☼~~~~~~~~~~~~~~~~~
...hurt
need a hug...
........................

10/05/2009 - Năm thứ 2 gửi tin nhắn cho cô vào ngày của mẹ.

10/05/2009 - Gửi birthday ecard năm thứ 3. Happy birthday to you ☼!

Tuesday, 5 May 2009

Entry for May 05, 2009




Nhắm mắt lại và mở mắt ra...
sẽ như có cái gì đó vừa hiện ra đã lại biến mất ngay!

Tuần sau sẽ thi lấy bằng lái xe, keke. Chuẩn bị đi làm

Hôm nay đi giao lưu, thấy mình tồ quá. Chả nói được câu nào, cười từ đầu buổi đến cuối buổi làm mọi người cũng chỉ biết cười theo mình. Hị hị, xấu hổ quá . Mai cố gắng.

Thursday, 30 April 2009

Entry for April 30, 2009




Th Năm, ngày 30/04/09, hôm nay cả nước nghỉ lễ nhưng mẹ và chị vẫn đi làm.

Ngày mai em lại lên đường ra HN để th 7 tiếp tục đi học. Em đã lấy lại tinh thần, em lại đi học và lại cảm thấy tươi tắn.

Một tuần nhà chăm cháu, em đã cười là thật nhiều và "dịu dàng" hơn ;)). Cháu Bin đáng yêu của em thích tập thể dục, thích dạy mọi người cùng tập thể dục, cháu ngoan y như em ;)).

TH mưa tầm tã vào những ngày em về. Em thương mẹ với chị đi làm vất vả, thương bố phải đi công tác xa. nhà chỉ có hai dì cháu "tập thể dục" suốt ngày ;)). Em thi thoảng vẫn ôm lấy cái máy tính, để cháu chơi một mình. Cháu của dì yêu cực, chơi một mình mà c cười suốt, vui vẻ y như dì cháu nhỉ :x. Dì cháu trước đây cũng cười suốt cả ngày, dì cháu lúc nào cũng thích làm mọi người vui vẻ. Có người đã yêu nụ cười của dì cháu, nhưng gi đã đi xa thật xa, không bao giờ gặp lại và dì cháu cũng không còn cười nhưa nữa.

Hai năm, em lớnn, va chạm xã hội 1 chút và học được rất nhiều. Em nấu ăn khá ngon, hơi vụng về nhưng rất là cố gắng :x.

Có một vài điều em không hiểu, có một vài người làm em day dứt. Cô giáo dạy bình an đã dạy em cách quên đi một ngày căng thẳng để chìm vào giấc ngủ. Tư thế thật thoải mái trong một không gian ấm áp, dễ chịu, yên tĩnh. Nhắm mắt lại và tưởng tượng bầu trời xanh trong trước mặt, có những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Trên mỗi đám mây là hình ảnh nhữngđã xảy ra trong một ngày, những gì khiến em suy nghĩ: những khuôn mặt, c chỉ, cảnh vật,... nhưng không kèm theo suy nghĩ của em đối với những hình ảnh ấy. Mây chỉ có hình ảnh mà thôi. Và em sẽ để cho những đám mây trôi xa dần, xa mãi, xa mãi... cho đến khi đầu trời chỉ còn lại 1 mầu xanh trong trẻo. Khi đó em sẽ thật bình yên. Em đã nói lại điều này với một bạn, em đã cầu mong cho bạn ấy tìm thấy bình yên. Bởi em biết một cơn ác mộng đáng s đến thế nào. Bạn ấy đã nói trong giấc mơ ấy, bạn ấy tìm thấy tay em và nắm cht lấy nên mới không sao. Có điều gì đó trong em bỗng thấy lấp lánh :x. Có những th khi kết thúc, chỉ cần gi lại những kỉ niệm đẹp nhất mà thôi.

TH mưa tầm tã. Trên chuyến tàu tr về nhà, em đã mong thấy hoa sen. Năm ngoái, em đã thấy rất nhiều đầm sen bên đường. Nhưng lần này đi qua, em không thấy sen đâu cả, chỉ có màu tím ngắt của bèo tây và mạ mới cấy. Cũng chẳng biết có phải là mạ không, vì cũng lớn lớn rồi ấy, màu xanh đều tăm tp khắp một diện tích lớn. Em cố gắng hít hi, tìm cái mùi lúa mà em yêu thích, cái mùi ngọt ngọt, thoang thoảng dịu dàng và trong. Nhưng cũng chẳng thấy mùi gì cả. Tàu chạy nhanh quá. Tàu đưa em về nhà và mỗi giây lại cách HN xa thêm 1 ít, mỗi giây lại đẩy em ra xa quá kh 1 ít.

Em mang khá nhiều sách về, em đọc và em cảm thấy muốn học thật nhiều. Em đã gi lời hứa, em đang gi lời hứa và em sẽ gi lời hứa (cái chỗ này nếu viết bằng Eng thì sẽ dùng thì hiện tại hoàn thành tiếp diễn :)) ).

Em đang tập đi xe máy. Em đã là sinh viên rồi, em không thể c phụ thuộc vào người khác mãi được. Mc dù em hơi yếu, tay em run run và tính em bộp chộp, nhưng có vài th phải vẫn phải học.

Ngày mai khi cả nước nghỉ lễ, em quay tr lại HN và đi học.

Have a nice day ;)

Tuesday, 14 April 2009

Be with you




"...Takumi

Có lẽ nếu em không đi gặp anh

em đã có thể là vợ của một người khác và bắt đầu một cuộc sống khác

Em thậm chí có thể sẽ không có cái tương lai là em sẽ chết khi em 28 tuổi

Nhưng em không muốn như thế

Vì em yêu anh

Vì em biết tương lai với anh

Sau khi gặp anh và trở thành vợ anh

Em muốn ngắm nhìn cuộc sống của bé con tên Yuji

Em muốn Yuji được sinh ra trên thế giới này!

Cho dù thế nào, em cũng muốn làm vậy ..."

Đây là đoạn gần cuối của Be with you - bộ phim đoạt giải ở Liên hoan phim của Nhật năm 2005. Một bộ phim đáng xem, không chỉ nội dung và nhạc phim cũng hay nữa. Hôm nay mình sẽ mơ mộng 1 tí, và ngày mai sẽ chăm chỉ học hành ;)).

Xem và down load phim tại đây :D

Nhẹ nhàng, sâu sắc

[2006] Be With You (completed)

Xuyên suốt bộ phim là một màu xanh nhạt nhòa. Màu xanh của cánh rừng mùa mưa. Mùa mà Mio trở về với Takumi và bé Yuji. Như một câu truyện cổ tích.

Điều làm mình cảm động nhất bộ phim là Mio mặc dù biết nếu cưới Takumi, thì 8 năm sau đó cô sẽ chết; nhưng cô vẫn "muốn Yuji được sinh ra trên thế giới này"... Trong câu truyện cổ tích ấy, tình yêu thật trong trẻo, tinh khiết như mưa.

Lúc mình share phim này cho akaiito, nó hỏi mình có cảnh nóng không để còn biết mà xem trước =)). Đúng là có thật, nhưng mà khác cơ :">. Bình thường phim ảnh mà có cảnh đấy là y như rằng mình chuyển kênh hoặc gấp màn hình xuống (thẹn) ;)), nhưng đến phim này thì tim mình đập loạn lên, cảm giác hồi hộp (như thật ấy nhờ =)) ), xem xong mà vẫn thấy trong trẻo :">. Có lẽ bởi vì gương mặt Mio lúc đấy hồi hộp, hơi run và Takumi đã nắm chặt tay cô và :-* nhẹ nhàng, (hơi run run ;)) )làm mình cảm thấy ... ;)). Hờ hờ, vấn đề tế nhị mà cứ hồn nhiên tả nhờ =)). Keke, mình nhớn rùi :-p.

Cảnh trong phim thì đẹp tuyệt vời. Hết mùa mưa xanh thẫm là cánh đồng hoa hướng dương vàng rực đầy nắng. Nắng, cánh đồng hoa hướng dương, màu xanh thăm thẳm, búp bê cầu mưa, cánh cửa kéo nhìn ra 1 khu vườn nhỏ, chuông gió leng keng ... Mình đang nghĩ cái gì thế nhỉ :-<. Thực tế thường khác với những gì mà mình mơ mộng. Nhưng mà hôm nay mình cho mình mơ mộng cơ mà. Hehe, cứ mơ 1 tí nhá.......... :(. Từ bé đến giờ, lúc nào mình cũng muốn 1 căn nhà nhỏ như thế, thêm 1 chú mèo trắng trắng xinh xinh nữa là đẹp ;)), có 1 khu vườn cũng nhỏ nhỏ thôi ;)), có hàng rào trắng xinh xinh. Và ngôi nhà sẽ nằm ở 1 ngôi làng cũng nhỏ (mình chuộng nhỏ nhỉ ;)) ), thật yên bình, khắp nơi đều xanh mướt, nhưng mà có nhiều hoa, hehe. Mọi người đi làm đồng hoặc làm bác sĩ, cô giáo, cảnh sát ... trong những bệnh viện, trường học, trụ sở... cũng nhỏ xíu =)). Mọi người sẽ thật thân thiện với nhau. Các bác nông dân làm việc dưới ánh nắng rực rỡ của mùa hè vừa ca hát trò chuyện thật vui vẻ, còn bọn trẻ thì đeo cặp chạy nhảy nô đùa trên con đường nhỏ, ông mình thì sẽ đang câu cá bên bờ suối, các chị các mẹ sẽ đang cười đùa giặt giũ ... Tất cả sẽ thật vui, thật yên bình... và tiếng cười giòn tan giữa một cánh đồng hoa vàng cao lút đầu... Chiều tối sẽ là thời điểm hạnh phúc nhất. Vì tất cả trở về nhà, mẹ sẽ nấu ăn, bé và bố sẽ đùa nghịch bên chiếc bàn nhỏ trong phòng ăn. Đèn từ tất cả các nhà sẽ sáng, khói sẽ tỏa ra từ các bếp, sẽ thật ấm áp...

Tự nhiên mình muốn thêm vào căn nhà nhỏ có hàng rào trắng của mình một bé trai và một ... anh chồng :)). Sẽ biết yêu thương chăm sóc :x. Thèm cái cảm giác ấy quá :-s.

Ngoảnh đầu nhìn lại :->, thầy HN đông nhung nhúc, tấp nập, nhộn nhịp :)), mình mình 1 phòng toàn sách với máy móc :)).

Thôi cố gắng học, sau kiếm anh chồng giỏi giang sang Nhật định cư, ở 1 ngôi làng xinh đẹp yên bình như trong phim ấy :x. Mùa xuân còn đi ngắm hoa anh đào với uống rượu sake (not made in VN =)) ) chứ ;)).

Hehe, cố lên nào ;).

À còn nữa, mình sẽ để tóc dài trở lại. Vì sau này, nếu cuộc sống của mình đẹp như thế thật, mình sẽ muốn cảm giác mái tóc dài mềm mại tung bay trong gió khi mình ở giữa cánh đồng hoa bát ngát ;)) =)). Cũng thích cảm giác được vuốt tóc nhẹ nhàng :">. Vẫn là con nít thôi =)).

Wednesday, 8 April 2009

Entry for April 08, 2009




Hôm nay hình như là 1 ngày rất may mắn nên mình quyết định open blog và viết 1 vài thứ :x.

Hôm nay mình sẽ kết thúc kì nghỉ 5 ngày ở nhà để ra HN học tiếp. Thực ra thì mình cảm thấy ko vui chút nào, mình vẫn thích ở nhà lắm, vẫn thích cái vẻ yên tĩnh hiền hòa ở TH hơn HN nhiều, và quan trọng hơn hết là có bố mẹ, anh chị và Bin yêu của dì :x. Thế là cả đêm qua, cũng như những lần mình chuẩn bị xa nhà ra HN học, mình cũng chẳng ngủ được, đến gần sáng mới lăn ra ngủ thì tiếc vì sáng ko dậy sớm >:D< Bin yêu được. Em yêu của dì phải dậy sớm hơn dì để đi học mà. Nhưng mà chả hiểu thế nào, tối qua còn thấy la hét oánh nhau với dì nó thì sáng nay đã thấy cu cậu nằm bẹp dí trên giường vì sốt. Thế là hôm nay ku Bin ko đi học, em yêu sẽ ở nhà dưới sự chăm sóc của dì yêu cho đến 4h chiều hôm nay (Mặc dù cả nhà thừa biết là cu cậu chỉ nhõng nhẽo thế thôi chứ chả đến mức nghỉ học, nhưng mà kệ, Bin cứ ở nhà với dì nhờ :-*). Hehe. Dì yêu em lắm :-*. Dì quay được 1 lô clip với ảnh của em yêu của dì này. Dì để dành trong điện thoại để mỗi khi nhớ Bin yêu sẽ lấy ra ngắm. Hehe. :-*.

Online thì nhận được offline mess của Tú hâm (Tumap) :D. Keke. Thế là cu cậu quay lại với project rồi đấy. Vui quá là vui, hehe. Anh em ta sẽ cùng nhau học tiếp hk2 chú nhỉ B-). Cố gắng!!!

Có 2 chuyện đấy thôi nhưng mà làm mình vui quá :)). Ngày cuối cùng ở nhà thì Bin yêu cũng ở nhà với dì luôn. Chắc ông trời muốn dì được tận hưởng ngày cuối cùng tươi đẹp đây mà :-*.

Beautiful Day :x

P/S: 10-4, Lễ hội Hoa Anh Đào lần thứ 3 ;)