Hôm nay, con đã nhe răng cười suốt cả buổi tối. Con vui thật vì con không buồn. Nhưng đến cuối cùng, con lại muốn rơi nước mắt. Muốn khóc để biết con còn có cảm giác, còn có tình cảm.
Có người nói con như bây giờ là rất đúng, ý chí lắm, mạnh mẽ lắm. Nhưng con lại thấy giả dối. Con chẳng ý chí gì cả, chẳng mạnh mẽ gì cả, chỉ là con đã chai rồi, con vô cảm rồi. Con chứng kiến tất cả những gì xảy ra, chỉ thấy trống rỗng. Rồi con lại cười thật nhiều, cười thật nhiều và quên... Giờ con muốn khóc, muốn đau nhưng sao con vẫn cứ cười. Cười là hạnh phúc à? Không, thà khóc được còn hơn thế này, cứ như điên.
Con sắp điên rồi
______________________________________________________________________
Edit: Tối qua lúc viết cái entry này tớ không được bình thường cho lắm. Giờ không sao nữa rồi.
Ngày Chủ nhật mưa, cả nhà ở nhà thật vui vẻ, tớ ngủ cho đến tận trưa
Sunday April 13, 2008 - 12:11am (ICT)