Thursday, 30 April 2009

Entry for April 30, 2009




Th Năm, ngày 30/04/09, hôm nay cả nước nghỉ lễ nhưng mẹ và chị vẫn đi làm.

Ngày mai em lại lên đường ra HN để th 7 tiếp tục đi học. Em đã lấy lại tinh thần, em lại đi học và lại cảm thấy tươi tắn.

Một tuần nhà chăm cháu, em đã cười là thật nhiều và "dịu dàng" hơn ;)). Cháu Bin đáng yêu của em thích tập thể dục, thích dạy mọi người cùng tập thể dục, cháu ngoan y như em ;)).

TH mưa tầm tã vào những ngày em về. Em thương mẹ với chị đi làm vất vả, thương bố phải đi công tác xa. nhà chỉ có hai dì cháu "tập thể dục" suốt ngày ;)). Em thi thoảng vẫn ôm lấy cái máy tính, để cháu chơi một mình. Cháu của dì yêu cực, chơi một mình mà c cười suốt, vui vẻ y như dì cháu nhỉ :x. Dì cháu trước đây cũng cười suốt cả ngày, dì cháu lúc nào cũng thích làm mọi người vui vẻ. Có người đã yêu nụ cười của dì cháu, nhưng gi đã đi xa thật xa, không bao giờ gặp lại và dì cháu cũng không còn cười nhưa nữa.

Hai năm, em lớnn, va chạm xã hội 1 chút và học được rất nhiều. Em nấu ăn khá ngon, hơi vụng về nhưng rất là cố gắng :x.

Có một vài điều em không hiểu, có một vài người làm em day dứt. Cô giáo dạy bình an đã dạy em cách quên đi một ngày căng thẳng để chìm vào giấc ngủ. Tư thế thật thoải mái trong một không gian ấm áp, dễ chịu, yên tĩnh. Nhắm mắt lại và tưởng tượng bầu trời xanh trong trước mặt, có những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Trên mỗi đám mây là hình ảnh nhữngđã xảy ra trong một ngày, những gì khiến em suy nghĩ: những khuôn mặt, c chỉ, cảnh vật,... nhưng không kèm theo suy nghĩ của em đối với những hình ảnh ấy. Mây chỉ có hình ảnh mà thôi. Và em sẽ để cho những đám mây trôi xa dần, xa mãi, xa mãi... cho đến khi đầu trời chỉ còn lại 1 mầu xanh trong trẻo. Khi đó em sẽ thật bình yên. Em đã nói lại điều này với một bạn, em đã cầu mong cho bạn ấy tìm thấy bình yên. Bởi em biết một cơn ác mộng đáng s đến thế nào. Bạn ấy đã nói trong giấc mơ ấy, bạn ấy tìm thấy tay em và nắm cht lấy nên mới không sao. Có điều gì đó trong em bỗng thấy lấp lánh :x. Có những th khi kết thúc, chỉ cần gi lại những kỉ niệm đẹp nhất mà thôi.

TH mưa tầm tã. Trên chuyến tàu tr về nhà, em đã mong thấy hoa sen. Năm ngoái, em đã thấy rất nhiều đầm sen bên đường. Nhưng lần này đi qua, em không thấy sen đâu cả, chỉ có màu tím ngắt của bèo tây và mạ mới cấy. Cũng chẳng biết có phải là mạ không, vì cũng lớn lớn rồi ấy, màu xanh đều tăm tp khắp một diện tích lớn. Em cố gắng hít hi, tìm cái mùi lúa mà em yêu thích, cái mùi ngọt ngọt, thoang thoảng dịu dàng và trong. Nhưng cũng chẳng thấy mùi gì cả. Tàu chạy nhanh quá. Tàu đưa em về nhà và mỗi giây lại cách HN xa thêm 1 ít, mỗi giây lại đẩy em ra xa quá kh 1 ít.

Em mang khá nhiều sách về, em đọc và em cảm thấy muốn học thật nhiều. Em đã gi lời hứa, em đang gi lời hứa và em sẽ gi lời hứa (cái chỗ này nếu viết bằng Eng thì sẽ dùng thì hiện tại hoàn thành tiếp diễn :)) ).

Em đang tập đi xe máy. Em đã là sinh viên rồi, em không thể c phụ thuộc vào người khác mãi được. Mc dù em hơi yếu, tay em run run và tính em bộp chộp, nhưng có vài th phải vẫn phải học.

Ngày mai khi cả nước nghỉ lễ, em quay tr lại HN và đi học.

Have a nice day ;)

7 comments:

  1.         ♥...$tØÑ€...♥29 April 2009 at 03:05

    vì sao mưa cứ rơi rơi hoài
    để ta xa cách nhau ;)

    ReplyDelete
  2. oh, 1 bài viết rất cảm xúc, chúc cô bé có những ngày thật vui nha! :)

    ReplyDelete
  3. Cứ mỗi lần đọc entry của ss
    Em lúc nào cũng cảm thấy...yên bình
    ....

    ReplyDelete
  4. trời, văn m cao quá rồi:>. Hic, t muốn về mà cũng ko về này:">. Tội lỗi đầy mình, muốn trở về với pama ôm mỗi người 1 cái mà cũng khó:((

    ReplyDelete
  5. December One Genius Beginner3 May 2009 at 04:32

    Xe máy xe máy, gia sự gia sư đây

    ReplyDelete
  6. -=[£ąžÿ-Ċąť]=-4 May 2009 at 01:51

    Lúa nhà anh trổ dòng rồi mà lúa nhà chú mới cấy ak =)) Đúng là Nhung 2 lúa =))

    ReplyDelete
  7. Viết một entry cậu mấy bao nhiêu time,sao mà hay thế lại ko sai lỗi chính tả...Chả bù mình.Hic. Ko yếu đâu do gầy,nhác ăn thôi.Hehe. Ra Hà Nội đừng có..."tập thể dục" nữa hí...:))

    ReplyDelete